Quang Hà - Trăm Năm Không Quên

Không gian mênh mông quá
Những niềm vui khi xưa vẫn đây
Sao mi hoen cay
Bóng dáng người tình ngày nào đâu thấy

Khi xưa nơi đây có gió với mây theo ta hát ca
Giờ ngồi đây hôm nay gió mây đã xa
Cô đơn đưa ta về đâu

Ngày em ra đi anh như hóa điên
Nỗi đau không ngừng
Thương nhớ không nguôi (thương nhớ không nguôi )
Cơn đau hoài không dứt (không dứt)

Rồi anh ra đi nơi xa cố quên vết thương hôm nào
Yêu dấu ta trao
Nhưng sao lòng vẫn đau

Người ơi có nghe không
Lòng anh có riêng em thôi
Dù anh ra đi để cố quên
Lòng vẫn mãi sao không thể quên

Người ơi có nghe không
Lòng anh vẫn trông mong
Dù là trăm năm sau khi xa đời anh vẫn không quên

Không gian mênh mông quá
Những niềm vui khi xưa vẫn đây
Sao mi hoen cay
Bóng dáng người tình ngày nào đâu thấy


Khi xưa nơi đây có gió với mây theo ta hát ca
Giờ ngồi đây hôm nay
Gió mây đã xa cô đơn đưa ta về đâu

Ngày em ra đi anh như hóa điên nỗi đau không ngừng
Thương nhớ không nguôi (thương nhớ không nguôi )
Cơn đau hoài không dứt (không dứt)

Rồi anh ra đi nơi xa cố quên vết thương hôm nào (hôm nào)
Yêu dấu ta trao
Nhưng sao lòng vẫn đau

Người ơi có nghe không
Lòng anh có riêng em thôi
Dù anh ra đi để cố quên
Lòng vẫn mãi sao không thể quên

Người ơi có nghe không
Lòng anh vẫn trông mong
Dù là trăm năm sau khi xa đời anh vẫn không quên

Người ơi có nghe không
Lòng anh có riêng em thôi
Dù anh ra đi để cố quên
Lòng vẫn mãi sao không thể quên

Người ơi có nghe không (có nghe không)
Lòng anh vẫn trông mong (vẫn trông mong)
Dù là trăm năm sau khi xa đời anh vẫn không quên

Dù là trăm năm sau khi xa đời
Anh vẫn không quên

Lyrics licensed by LyricFind