Duy quang - Tuổi xa người

Một chiều êm tay đan tay dìu nhau trên lối
Đưa em đi nhè nhẹ vào đời
Bằng vòng tay tôi nâng niu mùa thu thức giấc
Đưa em vào ngày tháng vỗ về

Kể từ em đem cô đơn mọc lên phố vắng
Khi em mang nụ cười khỏi đời
Từng chiều rơi nghe như trong lòng mình tê tái
Ngỡ như đời còn gọi tên nhau

Ngày đó khi một lần một lần tiếng hát
Đồng lõa đưa em vào vùng trời lấp lánh
Bằng những cánh sao trời đầy đôi mắt ngước trìu mến

Em em xa dần ngàn đời hoang vắng
Đôi khi về buồn chưng kẽ tóc
Bước chân này còn trọn kiếp hoang vu


Ngày đó khi một lần một lần tiếng hát
Đồng lõa đưa em vào vùng trời lấp lánh
Bằng những cánh sao trời đầy đôi mắt ngước trìu mến

Em em xa dần ngàn đời hoang vắng
Đôi đi về buồn chưng kẽ tóc
Bước chân này còn trọn kiếp hoang vu

Một mình đi lang thang trong mùa xuân rét mướt
Nghe bơ vơ hồn mình lạc loài
Buồn dậy lên trên dung nhan gầy xanh của tuổi
Trên tháng ngày hằn vết đời mình

Trời mùa đông hong khô đi niềm tin sỏi đá
Trên đôi tay này mình còn gì
Và dòng sông trôi đi vô tình mang tất cả
Suốt đời này của người hay tôi

Và dòng sông trôi đi vô tình mang tất cả
Suốt đời này của người hay tôi

Lyrics licensed by LyricFind