Thái hiền - Viễn du & mẹ trùng dương (ko sure câu đầu tiên)

Ra sơ biết mặt trùng dương biết trời mênh mông biết đời viển vông biết ta hãi hùng
Ra khơi thấy lòng phơi phới thấy tình thế giới thấy mộng ngày mai thấy 2niềm tin mới
Chơi vơi con thuyền trên sóng không nguôi
Bão bùng xô tới xô lui vững tay chèo lái

Xa xôi hỡi người trong viễn phương ơi
Hẹn hò nhau viễn du thôi lên đường mãi mãi
Ra đi nước trời bao la hết cuộc phong ba đất liền Âu Á cũng không xa gì
Phiêu du khắp nẻo đây đó bỗng người say sưa thấy hoàn cầu mơ khúc đại đồng ca

Hãy ghé bến bờ có những xóm dừa
Chiều nhuộm vàng làn tóc ngây thơ
Có những núi mờ đứng mãi ngóng chờ
Chờ người về đầu non trắng xoá


Ánh sáng chói loà hương say kinh kỳ
Ai quay cuồng nhịp đời dương thế
Viễn xứ ước thề xoá hết lối về
Để đẹp lòng người bước ra đi

Lũ con lạc lối đường xa
Có con nào nhớ mẹ ta thì về
Sóng vỗ miên man như câu ru êm của Mẹ dịu dàng (sóng vỗ miên man như câu ru êm của Mẹ dịu dàng)
Nước biếc mênh mông như đôi tay ôm của Mẹ trùng dương (nước biếc mênh mông như đôi tay ôm của Mẹ trùng dương)
Mẹ Việt Nam cho quê hương muối trắng thêm thơm mâm cơm mặn nồng
Mẹ còn cho con luôn luôn tôm to cá lớn tươi ngon đầy thuyền

Mẹ hiền không lên bão tố
Mẹ già không đem nỗi khó
Mẹ là mẹ nhà cho mưa với gió hiền khô

Ngày ngày vươn vai ra khơi đón ánh dương soi con tim bồi hồi
Chiều chiều chơi vơi không nguôi thương thương nhớ nhớ con trong cuộc đời
Mẹ tìm con trong gió Bắc
Mẹ về phương Nam nắng gắt
Tình nhà mở cửa đem ra góp với bao la
Sóng vỗ êm êm như khuyên con nên trở lại Mẹ hiền
Gió rít thông reo như kêu con mau trở về Mẹ yêu
Ôi mẹ Việt Nam

Writers:

Lyrics ©

Lyrics licensed by LyricFind